We are all familiar with the act of doodling on a piece of paper. It's a kind of way to organize one's thoughts, not too unlike the act of writing.
Even if journal writing is easy and natural, ask a person to write a book and they might freeze. Even if doodling is natural, ask a person to create a painting and they also might freeze.
What arrests the person in both cases is a nagging sense that the final product of effort be something of value to others and adhere to established forms signifying that very value. However, if we want to keep painting and drawing as an activity we do "for fun" instead of "for work," can we just keep to the doodling mentality?
Drawing is thinking. In a good, active session of drawing, we focus deeply on the object in our mind and on the marks on our paper. For the ordinary person, their attention usually is just confined to that single object. What steps can a person take to expand their power and naturally create more "complete" works that the public would accept as a composition?
How about for an artist's training, we reframe what we ask of artists to be just to expand their scope of concentration? Start with your flower, and now add a bit of the sky beside it. Start with your head, but what is behind it now? Contemplate together your object with a bit of background, and now with another object, and now with another, and another, and then finally with a coherent structure. All while maintaining that doodling spirit.
It is just a matter of expanding our range of mental concentration. Always, artists lament that when they train a foreign technique, that they no longer feel like themselves. But if we could reframe our understanding of artistic competency to no longer be about technical mastery, but about our fullness of imagination?
I think this could be a very empowering, motivating way to talk about art. The benefits are many. At a very basic level, when it comes to youth today, many are suffering from fractured attention spans, weakened executive function, and impoverished capacity for play. When the language about art focuses too much on technique, it often sounds like that valuable artmaking must follow a predetermined set of rules. This prevents a student from using their own sense, and strengthening their cognitive ability. Instead, by reorienting our language to value a more total imagination, we suggest that to become a more competent artist is to strengthen our capacity to focus. Secondly, this moving away from technique and instead towards capacity and range, I think it helps preserve and encourage a student's unique vision.
Technique would be placed in its correct position in the hierarchy of importance as being subservient to the vision rather than being the ultimate target. For example, we learn shadow and light because of need to communicate an environment. The light could not have come before an imagined environment. This is the way it should be. Teaching technique before the student has a purpose for it will result in the student accumulating a lot of "baggage" that they have no place for.
What would an artist's training revolving around "expanding our power of imagination" look like?
Việc vẽ nguệch ngoạc trên giấy vốn đã rất quen thuộc với chúng ta. Đó là một cách để sắp xếp suy nghĩ, cũng tương tự như việc viết lách vậy.
Dù viết nhật ký là việc tự nhiên và dễ dàng, nhưng nếu bảo một người viết một cuốn sách, họ có thể sẽ khựng lại. Cũng như việc vẽ nguệch ngoạc là bản năng, nhưng nếu yêu cầu họ vẽ một bức tranh, có lẽ họ cũng sẽ khựng lại như thế.
Điều khiến họ chùn bước trong cả hai trường hợp là một nỗi lo dai dẳng rằng: thành quả của nỗ lực đó phải là thứ có giá trị trong mắt người khác, và phải tuân theo những chuẩn mực sẵn có để khẳng định chính giá trị ấy. Tuy nhiên, nếu chúng ta muốn giữ việc hội họa như một hoạt động để "vui là chính" thay vì để "làm việc," liệu chúng ta có thể chỉ đơn giản là giữ lấy tâm thế như khi vẽ nguệch ngoạc hay không?
Vẽ chính là tư duy. Trong một buổi vẽ tập trung và hiệu quả, chúng ta đào sâu vào dối tượng trong tâm trí và những nét vẽ trên mặt giấy. Với một người bình thường, sự chú ý của họ thười chỉ giới hạn ở một đối tượng duy nhất đó. Vậy một người cần thực hiện những bước nào để mở rộng năng lực của mình, từ đó tạo ra những tác phẩm "hoàn chỉnh" hơn một cách tự nhien, những tác phẩm mà công chúng có thể chấp nhận như một bố cục thực thụ?
Về việc đào tạo nghệ sĩ, tại sao chúng ta không thử địng nghĩa lại yêu cầu dối với họ, chỉ là mở rộng phạm vi tập trung? Hãy bắt đầu với một bông hoa, rồi thêm một chút bầu trời bên cạnh. Bắt đầu với một cái đầu, nhưng giờ thì phía sau nó có gì? Hãy cùng chiêm nghiệm đối tượng của bạn cùng với một chút hậu cảnh, rồi thêm một đối tượng khác, và thêm một đối tượng nữa, cho đến khi cuối cùng có được một cấu trúc mạch lạc. Tất cả đều phải duy trì tinh thần vễ nguêch ngoạc đó.
Đây chỉ đơn thuần là vấn đề mở rộng phạm vi tập trung của tâm trí. Các nghệ sĩ luôn than phiền rằng khi rèn luyện một kỹ thuật ngoại lai, họ không còn cảm thấy là chính mình nữa. Nhưng nếu chúng ta có thể tái định nghĩa năng lực nghệ thuật không còn là sự tinh thông về kỹ thuật, mà là sự đủ đây của trí tưởng tượng thì sao.
Tôi nghĩ đây có thể là một cách tiếp cận đầy cảm hứng và dộng lực khi nói về nghệ thuật. Lợi ích mang lại là rất nhiều. Ở mức độ cơ bản nhất, giới trẻ ngày nay nhiều đang phải chịu đựng sự phân mảnh trong khả năng chú ý, suy giảm chức năng điều hanh và nghèo nàn trong khả năng vui chơi. Khi ngôn ngử nghệ thuật quá tập trung vào kỹ thuật, nó thường khiến ta cảm giác rằng việc tạo ra nghệ thuật giá trị phải tuân theo một bộ quy tắc định sẵn. Điều này ngăn cản học sinh sử dụng cảm quang riêng và củng cố khả năng nhận thức của chính mình. Thay vào đó, bằng cách định hướng lại ngôn nhữ để tôn trọng một trí tưởng tượng toàn vẹn hơn, chúng ta gọi ý rằng trở thành một nghệ sĩ giỏi hơn chính là củng cố khả năng tập trung của chúng ta. Thứ hai, việc rời xa kỹ thuật để hướng tới năng lực và phạm vi tư duy sẽ giúp bảo tồn và khuyến khích tầm nhìn độc bản của mỗi học sinh.
Kỹ thuật nên được đặt đúng vị trí của nó trong hệ thống phân cấp tầm quang trong, là công cụ hỗ trợ cho tầm nhìn, chứ không phải là mục đích cuối cùng. Ví dụ, chúng ta học vầ áng sáng và bóng tối vì nhu cầu muốn diễn tả một môi trường. Ánh sáng không thể có trước một môi trường giả định trong trí tưởng tượng được. Đó mới là quy luật tự nhiên. Dạy kỹ thuật trước khi học sinh có mục đích sử dụng nó sẽ khiến họ tích lũy một đống "hành lỹ" cồng kền mà không biết để vào đâu.
Vậy, một chương trình đào tạo nghễ sĩ xoay quanh việc "mở rộng năng lực tưởng tượng" sẽ trông như thế nào?